NHÂN GIAN TRÀ QUÁN ĐỌC SÁCH HỒNG TRẦN LUẬN TÂM
Một buổi chiều mưa nhẹ ở Nhân Gian Trà Quán.
Ngỗng Ngơ Ngác đang đọc Hồng Trần Luận Tâm.
Đọc được vài trang, Ngỗng bỗng đập bàn:
— Khoan đã!
— Cuốn sách này nói nhiều về tâm người, về chấp niệm, về cách sống giữa cuộc đời...
— Nhưng sao giọng văn quen quá?!
Cả quán im lặng.
Rùa Thông Thái ngẩng đầu:
— Quen thế nào?
Ngỗng mở sách:
— Đọc như thể một con hồ ly từng đi qua rất nhiều chuyện đời rồi mới viết.
Hồ Ly Văn Sĩ đang uống trà bỗng sặc.
CUỘC ĐIỀU TRA
Mèo Nhàn phát hiện:
Panda Tu Tiên kết luận:
— Tỷ lệ trùng hợp là 99,99%.
BẰNG CHỨNG CUỐI CÙNG
Hamster Startup tìm được bản thảo gốc.
Trang cuối ghi:
"Viết xong lúc nửa đêm.
Cáo vẫn chưa ngủ."
Cả quán đồng loạt quay sang Hồ Ly.
Hồ Ly im lặng.
Nhấp một ngụm trà.
Rồi thở dài:
— Được rồi.
— Ta chính là Hồng Trần Luận.
CẢ QUÁN SỬNG SỐT
Ngỗng:
— Tại sao phải dùng bút danh?
Hồ Ly cười:
— Vì điều quan trọng không phải ai viết.
— Mà là người đọc nhìn thấy điều gì trong chính mình.
— Nếu họ chỉ nhớ tác giả, họ sẽ quên mất bản thân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét