(Khai thị):
Nhìn sâu vào vạn vật
Thấy mạng lưới trùng trùng
Không một vật riêng lẻ
Giữa vũ trụ mịt mùng.
(Tụng):
Hít vào - tâm tĩnh lặng
Thở ra - miệng mỉm cười.
Nhìn cái bàn trước mặt
Thấy rừng xanh xanh tươi.
Thấy mồ hôi người thợ
Thấy hạt lúa, bát cơm
Thấy tình thân cha mẹ
Duyên tụ lại thành hình.
Nhân duyên là hạt giống
Tăng thượng là nắng mưa
Sở duyên là đối tượng
Vô gián chẳng dư thừa.
Vạn vật nương nhau sống
Không có "Ngã" riêng tư
Hiểu rồi lòng buông xả
Hết kẹt vào thực hư.
Mã hóa lại vận mệnh
Bằng ý nghĩ thiện lành
Duyên khởi là chìa khóa
Mở cửa trời tâm xanh.
(Kết):
Cái này có, cái kia có
Cái này không, cái kia không
Vững chãi và thong dong
An nhiên trong hiện tại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét